Vài nét về Đài phát thanh quốc tế Trung QuốcBan tiếng Việt Nam

Dự Báo Thời Tiết
China Radio International
Thời sự Trung Quốc 
Thời sự Quốc Tế 
  Đời sống kinh tế 
  Đời sống xã hội 
  Hộp thư Ngọc Ánh

Khoa học-Đời sống

Thế giới phụ nữ

Vườn văn hóa

Câu chuyện cuối tuần

Truyện thành ngữ Trung Quốc
(GMT+08:00) 2004-03-17 13:06:49    
Khang Ung Càn thịnh thế

cri

3. Chống Nga xâm lược và ký Hiệp ước Ni-bu-xơ

Trong thời kỳ Khang Hi, Ung Chính và Càn Long, Triều đình nhà Thanh đã có nhiều cuộc đấu tranh quan trọng với thế lực xâm lược bên ngoài và thế lực chia rẽ cắt cứ bên trong, đồng thời còn thực thi thành công chính sách dân tộc và biên cương, đã xây dựng một nhà nước nhiều dân tộc, thống nhất và củng cố hơn bao giờ hết. Vào thời Càn Long, địa vực của triều đình nhà Thanh cuối cùng hình thành, trên cơ bản là quy mô địa vực ngày nay của TQ.

Vào cuối nhà Minh và đầu nhà Thanh, quân phỉ Nga liên tiếp xâm phạm lưu vực sông Hắc Long Giang và lấn chiếm lãnh thổ TQ.

Ngày 24 tháng 7 năm 28 thời Khang Hi (tức ngày 7 tháng 9 năm 1686), tại Ni-bu-xơ, TQ và Nga đàm phán và ký Hiệp ước Ni-bu-xơ . Hiệp ước này gồm 6 điều với nội dung: hoạch định đường biên đoạn phía đông Trung Nga; xử lý nhân viên vượt biên; mậu dịch Trung Nga v.v Hiệp ước Ni-bu-xơ là hiệp ước đầu tiên ký giữa TQ và Nga, cũng là một hiệp ước bình đẳng, đã quy định đường biên đoạn phía đông Trung Nga, khẳng định vùng rộng lớn lưu vực sông Hắc Long Giang và sông Vu-su-li đều là lãnh thổ TQ, Hắc Long Giang và sông Vu-su-li đều là dòng sông nằm trong địa phận TQ. Song trong Hiệp ước này, Triều đình nhà Thanh cũng có nhượng bộ, đã cắt cho Nga diện tích đất đai từ phía đông hồ Bê-ga (kể cả Ni-bu-xơ) tới hồ Cơ-bi-chê và hồ Ơ-cu-na vốn là của TQ.

4. Thống nhất Tây Tạng

Xưa nay Tây Tạng có mối liên kết chặt chẽ với Nội Địa TQ, mà bắt đầu từ thời nhà Nguyên, Tây Tạng đã chính thức nằm trong bản đồ TQ. Từ nửa cuối thế kỷ thứ 10 đến nay, giáo phái Lạt-ma trong đạo Phật đã được phát triển nhanh chóng tại Tây Tạng. Đạo Lạt-ma được hình thành qua sự hội nhập giữa đạo Phật và tôn giáo nguyên thủy địa phương trong cuộc đấu tranh lâu dài, mang đậm sắc nét của địa phương và dân tộc, tục danh gọi là đạo Lạt-ma. Sau khi ra đời, Đạo Lạt-ma chia thành nhiều giáo phái. Đầu thế kỷ 15, tức năm Hồng Vũ và Vĩnh Lạc thời đầu nhà Minh, Ông Chung-cơ-pa cải cách tôn giáo Tây Tạng, đã sáng lập phái Gơ-ru trong đạo Lạt-ma mới. Do Lạt-ma của phái này đều đội mũ vàng, nên còn gọi là Đạo Vàng. Phái Gơ-ru là giáo phái ra đời muộn nhất, song cuối cùng lại phát triển thành đạo Lạt-ma có ưu thế tuyệt đối ở Tây Tạng. Sau khi Chung-cơ-pa qua đời, Đạt-lai và Pên-xê – đệ tử của Ông đã trở thành 2 phật sống lớn nhất của giáo phái này.

Năm 56 thời Khang Hi tức năm 1717, đã xảy ra sự kiện Chuân-cơ tấn công Tây Tạng. Để ổn định Tây Tạng, năm 59 thời Khang Hi tức năm 1720, Vua Khang Hi đưa quân vào Tây Tạng và trục xuất lực lượng của Chuân-cơ. Từ đó, Triều đình nhà Thanh đã tăng cường việc quản lý Tây Tạng.

Năm thứ 5 thời Ung Chính tức năm 1727, Tây Tạng xảy ra cuộc nổi loạn. Để tăng cường quyền lực đối với Tây Tạng, Vua Ung Chính quyết định từ năm 1727 cử 2 viên đại thần thường trú tại Tây Tạng, đã khởi đầu cho việc Triều đình nhà Thanh trực tiếp cử quan chức thường trú tại Tây Tạng. Ngoài ra còn đóng 2000 quân tại Tiền Tạng và Hậu Tạng, do 2 viên đại thần này chỉ huy. Năm 1747 sau khi bình định cuộc nổi loạn, đến năm 16 thời Càn Long tức năm 1751, Triều đình nhà Thanh đã có cải cách quan trọng thể chế hành chính Tây Tạng với nội dung chủ yếu là xóa bỏ chế độ phong sách chúa quận và chính thức thành lập chính quyền địa phương Tây Tạng. Mọi công việc quan trọng của địa phương Tây Tạng, trước hết phải xin ý kiến của đại thần tại Tây Tạng và Đạt-lai Lạt-ma. Có nghĩa là, bắt đầu từ năm 1751, Triều đình nhà Thanh chính thức ủy quyền cho Đạt-lai Lạt-ma quản lý công việc hành chính Tây Tạng. Từ đó đã chính thức xác định chế độ "Chính Giáo Hợp Nhất" của Đạo Vàng – đạo Lạt-ma trong việc quản lý Tây Tạng.

Năm 53 thời Càn Long tức năm 1788 và năm 56 thời Càn Long tức năm 1791. Cu-cơ tức Nê-pan liên tiếp 2 lần đem quân đanh chiếm Tây Tạng và công khai cướp phá. Năm 1792, Vua Càn Long cử tướng Phúc-khang-an và Hai-lan-xa dẫn quân vào Tây Tạng, đã chiến thắng quân Cu-cơ, thu hồi lãnh thổ bị chiếm và còn tiến đánh địa phận Cu-cơ, buộc Cu-cơ xin cầu hòa. Sau đó, Triều đình nhà Thanh còn thực thi nhiều biện pháp quan trọng khác nhằm tăng cường quản lý Tây Tạng.

1  2  3  4