Thế vận hội lần thứ 5 vốn định do Béc-lin Đức tổ chức, nhưng tháng 5 năm 1909, trước mấy tuần Uỷ ban Ô-lim-pích quốc tế họp hội nghị toàn thể lần thứ 12 tại Béc-lin, Đức tuyên bố từ bỏ quyền đăng cai tổ chức bởi chủ tịch Uỷ ban Ô-lim-pích nước mình đột nhiên từ trần vì bệnh. Thuỵ Điển là một trong những nước triển khai thể thao hiện đại khá sớm. Năm 1894 đã từng bày tỏ với Uỷ ban Ô-lim-pích mới thành lập, mong có thể tổ chức thế vận hội trên đất nước mình. Song, địa điểm tổ chức mấy thế vận hội trước đã được chọn từ trước. Bởi vậy, sau khi Béc-lin từ bỏ quyền đăng cai, Thuỵ Điển đã tiếp nhận trọng trách đăng cai tổ chức thế vận hội năm 1912, địa điểm tại thủ đô Xtốc-khôm.
Từ đó về sau, Thuỵ Điển liền bắt tay vào việc trù bị tổ chức thế vận hội, đồng thời coi đó là một việc liên quan đến danh dự của đất nước, họ đã xây dựng sân vận động Korolev, mặc dù nó chỉ có hơn 37 nghìn chỗ ngồi, nhỏ hơn nhiều so với sân vận động thế vận hội Xanh Lu-i và Lơn-đơn, nhưng thiết bị tiên tiến hoàn bị. Đường chạy dài 380,33 mét, gần bằng chiều dài của đường chạy tiêu chuẩn hiện nay. Đây cũng lần đầu tiên vận động viên thi đấu trên đường chạy khá tiêu chuẩn kể từ khi tổ chức thế vận hội đến nay. Trên sân đã lắp đồng hồ tính giờ tự động và thiết bị chụp ảnh ở vạch đích. Thời gian chính xác đến 1/10 giây.
Ngày 6 tháng 7, thế vận hội chính thức khai mạc tại sân vận động Korolev. Hôm đó trời nắng đẹp. 11 giờ sáng, quốc vương Thuỵ Điển Gustave và quan chức Uỷ ban Ô-lim-pích quốc tế dẫn đầu là ông Coubertin đã đến dự, quốc vương đã đọc lời khai mạc.
Thế vận hội đã lần đầu tiên tổ chức lễ khai mạc trọng thể, từ đó hình thành truyền thống. Đến dự có 2547 vận động viên của 28 nước. Các nước lần đầu tiên tham gia gồm Ai Cập, Lúc-xăm-bua, Bồ Đào Nha, Xy-ri và Nhật. Đội ngũ của nước chủ nhà lớn nhất, cả thảy 482 người. Kế đó là Anh, 293 người. Na-uy thứ ba, 207 người. Phần Lan (186 người), Đức (185 người), Nga (178 người), Mỹ (174 người) v,v cũng cử đội ngũ khá đông. Số nước và số vận động viên tham gia thế vận hội lần này đều lập mức kỷ lục.
Giải có 102 môn thi đấu, có phần giảm so với thế vận hội lần trước. Các môn của nam có điền kinh, bơi lội (kể cả nhảy cầu, bóng nước), đua xe đạp, bắn súng, thể dục dụng cụ, vật cổ điển, thuật cưỡi ngựa, đấu kiếm, 5 môn hiện đại, đua thuyền, thuyền buồm, bóng đá và quần vợt; về nữ có bơi (kể cả nhảy cầu) và quần vợt. Tuy thi đấu đã bắt đầu từ trước ngày khai mạc, nhưng thi đấu ở các môn chính trong đó có điền kinh đã diễn ra sau ngày khai mạc thế vận hội. Người Thụy Điển rất quan tâm thi đấu, mỗi trận đều có 20 đến 30 nghìn khán giả đến xem .
|