中国国际广播电台
Mỗi con người từ khi lọt
lòng đều có họ tên riêng,
sau đó cùng với họ tên này
bước vào xã hội và có sự
khác biệt với người khác.
Thế nhưng trong xã hội Trung
Quốc cổ đại, ý nghĩa của
họ tên không chỉ dừng tại
đây.
Trong lịch sử lâu đời văn
hóa họ tên của người Trung
Quốc từng là một trong
những khâu chủ yếu trong đời
sống vật chất và tinh thân
của Dân tộc Trung Hoa, đóng
vai trò cực kỳ quan trọng
trong các lĩnh vực chính
trị, văn hóa và xã hội.
Các tài liệu khảo cổ đã
chứng minh người Trung Quốc
từ hơn một triệu năm trước
đã sinh sống trên lãnh thổ
đất nước cổ xưa của mình,
nhưng lịch sử của việc gọi
“họ tên” mãi tới thời kỳ
xã hội thị tộc mẫu hệ mới
bắt đầu cách đây chừng 5-6
nghìn năm. Đặc trưng của xã
hội mẫu hệ là phụ nữ có
địa vị chủ đạo trong quản
lý các công việc nội bộ
thị tộc, thi hành chế độ
thông hôn giữa các thị tộc
khác nhau, cấm thông hôn trong
cùng thị tộc. Chính có chế
độ hôn nhân ngoài thị tộc
này nên mới cần thiết phân
biệt giữa các thành viên
trong xã hội có quan hệ máu
mủ trực hệ hay không, do đó
mới có Họ để phân biệt mối
quan hệ về huyết thống.
Theo khảo chứng của học giả
đời Nhà Thanh Cố Viêm Vũ,
Trung Quốc cổ xưa có 22 họ,
nhưng cũng có thể còn rất
nhiều họ mất dần cùng với
sự diệt vong của cả thị
tộc. Bên cạnh đó những họ
được tiếp diễn phát triển
về sau cũng có sự biến đổi
to lớn. Khoảng 4-5 nghìn năm
trước người Trung Quốc đã đi
qua giải đoạn xã hội thị
tộc phụ hệ sau xã hội thị
tộc mẫu hệ, bắt đầu có sự
nhảy vọt từ xã hội thị
tộc sang xã hội giai cấp.
Một trong những biểu tượng
cơ bản của thời kỳ quá độ
này là sự tác động qua lại
và đấu tranh lẫn nhau giữa
các thị tộc không cùng tổ
tiên ngày càng dồn dập, dẫn
tới bố cục lãnh đạo và qui
thuận, bắt đầu xuất hiện
phoi thai của xã hội giai
cấp. Cùng với việc này là
rất nhiều các thành viên có
công lao trong xã hội được
phong thưởng lãnh địa mới,
đồng thời được phép mang
theo gia tộc, thuộc hạ và
tù binh trong chiến tranh
cùng tới những lãnh địa
mới này, cùng nhau mở ra khu
sinh hoạt mới. Những người
tách ra từ các phe phái nói
trên gồm nhiều họ, trong khi
có nơi sinh sống mới họ còn
được gắn một tiêu chí mới
có liên hệ với khu vực đó
là Thị.
Đến thế kỷ thứ 3 trước công
nguyên, sau khi Nhà Tần thống
nhất Trung Quốc, những “họ”
bắt nguồn từ xã hội thị
tộc mẫu hệ bắt đầu nhất
thể hóa với những “thị”
bắt nguồn từ xã hội thị
tộc phụ hệ. Sau đó trong xã
hội phong kiến hơn 2 nghìn
năm ở Trung Quốc, các triều
đại thay đổi tới hằng chục
lần, mỗi lần thay đổi đều
sản sinh ra sự phong đất
mới, sự phong đất mới lại
sản sinh ra họ mới. Bởi vậy
họ tên đã trở thành tiêu
chí của địa vị giai cấp và
hình thành nền văn hóa độc
đáo lấy họ tên làm trung
tâm, nền văn hóa này được
kế thừa thông qua sự sinh sôi
nảy nở của dòng họ. Trong
khi đó ý thức tìm về cội
nguồn mãnh liệt đã trở
thành hạt nhân của cả quá
trình này.
Đến
nay người Hoa và Hoa kiều
sinh sống tại hải ngoại vẫn
có truyền thống tìm về cội
nguồn tại lục địa Trung
Quốc. Những năm gần đây văn
hóa họ tên của Trung
Quốc-sản phẩm đặt thù của
xã hội cổ đại Trung Quốc
đã trở thành kho tàng khổng
lồ để mọi người học tập
lịch sử lâu đời của Dân tộc
Trung Hoa từ một khía cạnh
mới. Chẳng hạn như từ sự
khởi nguồn của họ tên, sự
phân chia và sáp nhập có
thể hiểu sâu hơn về đặc
trưng thảy đổi xã hội khác
nhau trong thời thượng cổ;
từ một loạt các sự việc
cụ thể như gia phả, hệ thế,
hiệu đường, tông liên ...có
thể làm sáng tỏ vai trò
lịch sử của quan hệ máu mủ
ruột thịt trong phát triển
và đời sống xã hội thời
cổ đại...Tóm lại một loạt
các đặc trưng bản chất của
xã hội cổ đại Trung Quốc
như chế độ chuyên chế, kết
cấu xã hội loại hình gia
tộc, quan niệm đạo đức luân
lý trung thành với vua, hiếu
thảo với người thân làm hạt
nhân và nguyên tắc hành
vi...đều được thể hiện đầy
đủ thông qua văn hóa họ tên;
đây là nguyên nhân khiến cho
giới khoa học ngày càng coi
trọng cao.
|